dnnp - ngô vàng

 

 

 

 

 

 

CHUYỆN NHIỀU TẬP CỦA GIA ĐÌNH BÀ TÁM TÀNG:

Đoạn trường ai có qua cầu mới hay

 

 

* tạp bút 

 

Lý sự trên đời cũng có nhiều sự việc quá ư là… bất cập: Câu nói mà ta quen miệng là do nghe người khác truyền khẩu lâu đời rồi vô tình biến ra thành quán tính của mình! Rất nhiều câu nói chính ta buột miệng thốt ra mà ta lại... không hiểu nó có xuất xứ, nguyên nhân nào! Cứ hễ thấy hoàn cảnh nào gần giống giống như chuyện của riêng ta, thì ta cứ như là "gia tài của mẹ" có sẵn mà "Nhứt ngôn xuất khẩu, tứ mã nan truy". Và ta tha hồ cất giọng nam cao hay nữ trầm mà diễn đạt: "Khi xưa ta bé ta… ngu, dây thun ta bắn vô... bang bang. Ta chắc không quên bao giờ? Bang bang....!” [nổ phát lạnh]
 

Qua những ngày Ngô Vàng tôi mắc phải tai ương về chứng bệnh tai và mắt, Ngô Vàng tôi mới có cơ hội ngẫm nghĩ lại những gì mà người ta hay nói về những chuyện xảy ra trong cuộc sống xã hội này và chính bản thân mình mới được dịp rõ nghĩa hơn bởi sự kinh qua cái bằng chứng đau khổ nóng hổi này.
 

Nãy giờ coi bộ dài dòng văn tự dữ à nghe? Vào chuyện đi thôi. [Có người lên tiếng phàn nàn rồi đó!] Này nhé, chúng ta hãy thử lắng nghe:
- "Mẹ lần mò ra trước ao, nắm áo người xưa ngỡ trong giấc mơ".


Lời nhạc hay quá, hình ảnh cảm động quá! Ai ai cũng đều công nhận như thế đấy. Nhưng, có mấy ai hiểu rõ nỗi khổ của mẹ già tuổi cao sức yếu, mắt lão gần như mù lòa mà phải dò dẫm từng bước đi do bởi cảnh vật trước mặt mình bị chập chùng, nhấp nhô! Có ai nghĩ đến có nhiều lúc mẹ vô tình bị vấp phải linh tinh đủ thứ, nào là gốc cột, cạnh bàn? Đầu mẹ va vào ba cái thứ hỗn tạp ấy mà đau điếng đến xé lòng hay không? Không nghe ai lên tiếng an ủi cho nỗi đau này mà chỉ toàn nghe mấy ông nhạc sĩ tả cảnh lại là... hay quá, nên thơ quá! Sao lời nhạc không phải là: "Mẹ mù lòa vấp té ao, kêu toáng người ơi chắc tao chết đây". Xin khẩn thiết kêu gọi mọi người hãy soi rọi lại vấn đề này để mà cân đo đong đếm về chữ Hiếu của ta, của người nhé.

 

Nguồn: Internet.


Hết chuyện nhạc xưa nay, bây giờ tới chuyện kim cổ giao duyên:
- Gái một con trông mòn con mắt.


Đúng quá rồi! Không cứ phải là nhà sinh vật học uyên bác mà chính những người không có điều kiện được học hành đến nơi đến chốn, ai ai cũng đều biết rằng: người phụ nữ sau lần "đi biển một mình" thì cơ thể sẽ nẩy nở hài hòa, có da có thịt đẹp hẳn ra hơn thời con gái còn son mà. Điều nầy Ngô Vàng tôi hoàn toàn khẩu phục tâm phục. Thế cũng đủ lắm rồi, vậy với ý gì mà thế kỷ 21 này người ta lại thêm vào đó một câu so sánh làm cho Ngô Vàng tôi nghe ra cũng có phần hơi ngờ vực cho tính chất trung thực của hai sự việc này:


Gái một con trông mòn con mắt
Trai một mắt nhìn có… một con!


Lạ à nghen? Dám hỏi, nếu lỡ phải có một mắt như Ngô Vàng đây thì lấy đâu ra hai con mắt mà nhìn cuộc đời cho thơ mộng và lãng mạn đây?


Thôi thì thôi nhé, Ngô Vàng tôi chỉ thiết tha xin một chút tình thương của mọi người là:


Hãy cảm thông hết lòng cho những nỗi buồn khuyết tật của người khác.


Và để kết lời, Ngô Vàng tôi xin được ngân nga vài câu hát trong bài nhạc Môt đời người, một rừng cây của nhạc sĩ Trần Long Ẩn như sau:


...Và tôi vẫn nhớ hoài một loài cây
Sống gần nhau, thân mới thẳng
Có một cây là có rừng…

 

ngô bảo toàn - dnnp
(Tân An 17-2-2011)

 

 

 


Copyright © 2010 - 2011 Trung hoc Kien Tuong Homepage