dnnp - lê trắng

 

 

 

Tạ ơn

 

 

* Tản mạn


"Thương người giữa cuộc tử sinh
Thương vô thường đến biết mình ra sao…" (*)


Suốt nhiều năm nay, năm nào cũng vậy, vào ngày lễ Tạ ơn (Thanksgiving Day) là tôi lại đi thăm mộ anh Công, người anh mà đến suốt cuộc đời không bao giờ tôi quên được, vừa là người anh, vừa là một ân nhân của gia đình chúng tôi khi vừa đặt chân đến đất Mỹ. Sáng sớm tôi đã đến mộ anh, cạnh một nhà thờ nhỏ. Cũng đã có mấy người viếng mộ thân nhân họ, chào xã giao lấy lệ, tôi lại chuyện trò với anh Công .Trời cuối Thu lá cây chuyển màu đẹp và buồn, gió se se lạnh, vài chiếc lá nhẹ rơi, chạnh nghĩ "rồi mình cũng như chiếc lá, đến ngày cũng rơi... trở về với cát bụi", vô thường. Tất cả đều vô thường!


Anh hãy ngủ ngon giấc nghìn thu
Bụi khói cõi đời quá mịt mù
Rong chơi nơi ấy lòng thanh thản
Chẳng vướng nợ trần, chốn phù du!
 

Nguồn minh họa: Internet.


Lễ Tạ ơn năm nay, ngoài mộ anh Công, tôi còn thăm hai ngôi mộ nữa cũng là ân nhân, đó là hai vị bác sĩ của gia đình chúng tôi.

Khi nghe tin bác sĩ Henrry Rossa qua đời, tôi sững người, không ngờ ông lại chết tôi nói cho nhỏ bạn nghe, nó bảo:
- Bác sĩ cũng là người, cũng bệnh và cũng chế , chả lẽ ai làm bác sĩ cũng sống đời sao mậy.


- Ít ra mình cũng khám được mình, và biết phòng bệnh chớ.


- Hàng ngày tiếp xúc với biết bao bệnh nhân, lại bệnh nhân đủ thứ bệnh kể cả ung thư... Sinh nghề tử nghiệp là vậy.


Tôi còn cãi nó:
- Không được, vậy thì bất công, bởi ổng là bác sĩ, cứu sống nhiều người, ổng không chết mới phải.


- Sống đời à, "sinh lão bệnh tử" mầy quên sao?

Tôi không thèm nói nữa, tôi buồn lắm vì không thể ngờ bác sĩ Rossa qua đời! Trước ngày ông ra đi hai tuần, ông gửi thư mời tất cả bệnh nhân của ông đến phòng khám bệnh để gặp, ông không nói lý do trong thư mời. Dù tôi không phải bệnh nhân của ông, nhưng ông là bác sĩ gia đình của tôi, nên tôi cũng được nhận thơ mời. Tất cả đều đến đông đủ.Trời! Không thể tin được ở mắt mình, ông Rossa đây sao? trước mắt tôi là một người gầy đét, mắt lõm sâu, hai má xương nhô ra... đúng hơn là bộ xương khô biết di chuyển, tôi cứ nhìn ông mà không nói được lời nào. Sau mấy giây lặng người, tôi chạy lại ôm ông và không ngăn được dòng nước mắt.
- Ôi, sao bác sĩ ra nông nỗi này? Mới sáu tháng mà bác sĩ thay đổi quá.


Ông từ tốn bảo:
- Hãy bình tỉnh , bởi vậy hôm nay tôi mời quí vị đến đây trước là từ giã, sau cho tôi xin lỗi đã không làm tròn bổn phận cho quí vị nào đang do tôi điều trị.


Có nhiều tiếng sụt sùi, ai cũng cảm động đến nghẹn lời. Giọng ông thật yếu, mọi người nín thở im lặng chờ nghe. Đó là lần gặp gỡ sau cùng, bác sĩ Rossa muốn từ giã những khách hàng, những bệnh nhân của ông, ông giới thiệu bác sĩ khác để tiếp tục điều trị cho những bệnh nhân này,đồng thời giao lại hồ sơ bệnh án cũng như những lần khám định kỳ trong suốt thời gian đến với ông. Không ai nói lời nào vì ai ai cũng xúc động, lạ một điều là chúng tôi không thấy ông mệt trong lúc ông nói chuyện như có phép lạ đã giúp ông gặp gỡ bệnh nhân, và ông đã hoàn thành sự mong muốn sau cùng của ông. Chia tay ông, ai cũng bùi ngùi, biết là sắp vĩnh viễn xa vị bác sĩ đáng kính, một người bác sĩ thật tốt, quan tâm từng người bệnh, hỏi han, săn sóc ân cần, không biết ngày nào, giờ nào ông ra đi... Chúng tôi ra về mà lòng buồn vô hạn, đời quả thật vô thường, mất, còn, khoảng cách không xa! Sau đó hai tuần, tôi nhận được lá thư từ văn phòng bác sĩ Rossa, báo ông đã ra đi, trong thư có địa chỉ nhà quàn để chúng tôi ai muốn thì có thể đến thăm viếng ông lần sau cuối...

Dr. Chesney là nha sĩ của gia đình tôi, ông trạc tuổi 70, người cao lớn, nhưng trông ông trẻ hơn tuổi của ông, ông rất vui vẻ, hòa mình với mọi người, đặc biệt với người Á Đông nói chung, người Việt Nam nói riêng, ông đều có cảm tình, ông bảo thương người Việt Nam đã tha phương cầu thực, chịu khó,cần cù. Ông rất tốt và thường giảm giá cho người Việt Nam, ai bận đi làm thì ông sẵn sàng mở cửa ngày chủ nhật để phục vụ. Ông thường nói:
- Tôi đã nghỉ hưu, ở nhà cũng buồn, nên tôi muốn làm để gặp gỡ và giúp đỡ mọi người ... có nụ cười đẹp.


Rồi ông cười lớn thật vui.


Đối với gia đình tôi, ông ân cần chăm sóc và thăm hỏi thường xuyên, hay gọi điện thoại đến để nhắc nhở bảo vệ răng,và khám định kỳ vì ông cũng hay nói: "cái răng cái tóc là gốc con người" y như người Việt mình hay nói.

 

Một hôm trong một chợ thực phẩm tình cờ tôi gặp ông Chesney, ông vỗ vai tôi vẫn giọng cười hề hà "dễ dãi" (tôi hay nghĩ vậy).
- Mua gì thế?


Tôi giật mình quay lại và trả lời ông, ông bảo sẽ đóng cửa nghỉ một thời gian vì ông cần đi khám lại tim của ông. Ông bệnh tim, đang mang máy trợ tim trong người, tôi hay đùa với ông: “Tim ông hết pin rồi!”


Nhưng lần này là thật, ông bảo ông phải đến bệnh viện và nghỉ một tuần,
ông còn nói đùa: "Có thể tôi không gặp cô nữa, hãy tìm nha sĩ khác cho gia đình cô đi nhé" . Tôi lắc đầu: "Ông đừng nói đùa, ông rất nhân hậu, trời thương và không bao giờ bắt ông chết đâu". Ông cười "hề hà" (chữ của tôi) và chào từ giã, tôi chúc ông may mắn và chào ông.


Không ngờ, đó là lần gặp sau cùng! Một hôm chị bạn gọi cho tôi hay ông đã qua đời, tôi thật bất ngờ,lặng lẽ không nói được lời nào, câu nói đùa của ông thành sự thật, sự vô thường... đến bất ngờ!


Tôi đã hỏi thăm và đến tiễn đưa ông lần cuối.


- Vĩnh biệt Dr. Chesney! Gia đình chúng tôi nói riêng, người Việt Nam ở vùng này nói chung mang ơn ông nhiều lắm.Chúng tôi không bao giờ quên ông! Ông hãy yên nghĩ và an vui nơi đất Chúa.


Nước mắt lăn dài, tôi đã khóc... Ôi "đời người trăm năm, nhưng bảy mươi rất hiếm...."


Mùa tạ ơn năm nay, tôi viếng ba ngôi mộ, ba ngôi mộ ở ba vị trí khác nhau cách xa nhau lắm, nhưng dù thật xa vạn dặm, tôi cũng phải viếng mộ, đây là những ân nhân của tôi, họ là những người đã giúp đỡ, cưu mang gia đình chúng tôi trong những ngày mới chập chững trên xứ người, và cho đến khi họ từ giã cõi đời. Tôi cũng thắp nhang trước mộ, và không quên những ngôi mộ bên cạnh. Tôi chào từ giã và hẹn sẽ đến thăm...


Nén nhang thơm nghi ngút khói, tôi cảm thấy được trong làn khói mỏng manh đó như có anh Công, như có bác sĩ Henry Rossa, bác sĩ Chesney... ba vị ân nhân này như hiểu được lòng thành của tôi và đang mỉm cười....

lêthị hạanh

(Maryland, lễ Thanksgiving Day 24-11-2011)

(*) Hai câu thơ của Hòa thượng Thích Tâm Thiện.
 


 

 

 


Copyright © 2010 - 2011 Trung hoc Kien Tuong Homepage