|
|
Tiểu phẩm vui:
Xe ôm!

Sáng sớm, nghe ông KĐ nói: “Mới sáng
sớm đã làm được một cuốc xe ôm rồi nhé ?...” Thầy H. trả lời: “Không
có tiền, nhưng được ôm!”. Rõ là, cái sự ôm đã trở nên thân thiết lắm
rồi!

Cái này gọi là xe lôi.
Các bạn đều biết rằng chiếc xe gắn
máy 2 bánh hiện nay ta đang xài có nhiểu chuyện vui lắm: Này nhé,
nếu xe có gắn thêm rờ-móc để chở nhiều người… gọi là xe lôi, chở
hàng hóa… gọi là xe ba gác… còn chở 1 người phía sau… thì gọi
là xe ôm! Không hiểu thế nào, người ta gọi là xe ôm… để phân biệt
với xe đò, xe buýt, xe tải, xe huê kỳ… hay chăng? Ngày xưa, người ta
ngại nói đến từ “ôm”, xem việc đó là không hợp với thuần phong mỹ
tục của ông cha mình. Ôm là chuyện tình cảm của cá nhân, là chuyện
nghệ thuật của buồng the. Bây giờ, ôm đã được cách tân, đã tràn ra
đường phố, ra nơi công cộng. Ở đâu cũng có xe ôm. Người lớn, con nít
đều hiểu và biết xe ôm…
Từ đó, rắc rối lại xảy ra …
Thức dậy, ra đường là thấy xe ôm: cha
chở con đến trường, mẹ đi chợ, bạn bè đi uống cà phê… đều bằng xe
ôm. Từ đó, xe ôm có mặt khắp chốn: lòng đường, vỉa hè, ngõ tắt, hẽm
cụt… Khói xe, bụi đường, nước ngập … mặc kệ; mồ hôi nhễ nhại, nước
miếng phụt nhổ tứ tung… kệ nó… người ta vẫn ôm, mải miết ôm.

"Kỷ lục" xe ôm. (Ảnh tư liệu).
Cánh xe đò, xe buýt, xe tải, xe huê
kỳ… đổ lỗi cho xe ôm gây nên cảnh kẹt đường, kẹt xe, làm cho người
già không thể đi tập dưỡng sinh, trẻ con trễ giờ đến trường, anh
công nhân không kịp giờ tăng ca, chú công an không đủ sức kiểm soát
ngã tư đường … Họ cho rằng xe ôm gây họa, giống như gây đại dịch…
Cánh xe ôm thì lưỡng lự, lẳng lặng,
chịu đựng ức hiếp, tai tiếng…
Nhưng xe ôm có tội tình gì đâu. Chính
y đã giúp cho mọi người tiết kiệm được thời gian vận chuyển, cơ động
và tiện lợi hơn cái thời phải đi xe than, đen thủi đen thui, hoặc đỡ
mất công chen lấn mua vé xe đò bằng giấy đi đường, công lệnh. Nói gì
thì nói, xe ôm vẫn là lựa chọn số một của các cặp tình nhân dạo phố
cuối tuần; của các cô người mẫu khoe chân dài. Độc đáo hơn, xe ôm
trở thành hiệp sĩ đường phố bắt cướp, được nhà chức trách ghi nhớ
công trạng. Xe ôm vẫn vòng vèo, được mọi người yêu thích nhiều hơn.
…
Chợt nghĩ mai này, không còn xe ôm
thì đưởng phố sẽ ra sao, người ta có còn được ôm, được sung sướng
kẹt xe như thế.
Chắc là tiếc lắm, tiếc hùi hụi… cái sự
ôm ! Trời ơi đất hỡi!
NGUYỄN HIỀN HẠNH
(Mộc Hóa 20-7-2010)

Các bác tài xe ôm ở thủ đô Bangkok (Thái
Lan) đều phải mặc áo jacket màu cam.
|
|